Thứ ba, 21/11/17 | 02:54 PM

Cập nhật:05:58:10 AM GMT

Bạn đang xem Ngẫm thử đúng không? "Đàn ông thành phố" và "hàng rong"

"Đàn ông thành phố" và "hàng rong"

Trong một đời, trong một ngày, đàn ông gặp rất nhiều hàng rong. Đàn ông được mời mua báo, mua vé số, mua kẹo cao su, mua dây đeo chìa khóa, mời đánh giày (đánh giày cũng là một loại hàng rong - dịch vụ hàng rong)...

Đàn ông ít để ý đến hàng rong. Đàn ông là đàn ông mà. Khi đàn ông vui, đàn ông có thể hỏi:

- “Đánh giày hôm nay bao nhiều tiền?”.

- “Dạ, ba ngàn ạ!”.

- “Thế năm ngàn có được không?”

Khi đàn ông quá vui – vui như khi yêu và được yêu, đàn ông có thể hỏi chú bé đánh giày:

- “Này bé ăn sáng chưa? Đánh giày xong ăn sáng nhé! Ăn phở hay ăn bánh mì ốp la?”

Khi đàn ông buồn, nếu hàng rong mời, đàn ông nhìn đi chỗ khác, như thể không tồn tại trên cõi đời này. Khi đàn ông quá buồn – buồn như lúc thua… cá độ hay như lúc thất tình, nếu hàng rong mời đàn ông sẽ cau mày: - “Để cho tôi yên”

Nếu hỏi: “Tại sao đàn ông mua báo, mua vé số, đánh giày?”. Câu trả lời đơn giản là: tại đàn ông cần đọc báo, đàn ông cần có cái gì đó để hy vọng và vì đàn ông muốn thấy dưới chân mình sạch sẽ tinh tươm...

Nếu hỏi: “Tại sao đàn ông không mua báo, không mua vé số, không đánh giày?”. Có nhiều câu trả lời: có thể tại đàn ông không biết chữ, tại đàn ông đã quá… già, hay quá chán chường để có thể hy vọng vào cái gì đó, tại đàn ông đã hết phong độ, đã không còn muốn chăm chút đến vẻ ngoài của mình…, hoặc đơn giản là “hết tiền lẻ!”

Nếu đàn ông ngồi ở quán cà phê, trên bàn đã có tờ báo, đã có xấp vé số, giày đã đánh bóng loáng, chẳng có hàng rong nào hỏi đến đàn ông nữa, có thể đàn ông lại thấy cô đơn... như thể mình bị đời bỏ rơi. Cũng có khi thấy đàn ông đã mua báo, mua vé số rồi, hàng rong lại mời mua thêm báo, mua thêm vé số… Báo đã đọc hết rồi, vé số mua rồi, giày cũng đã đánh rồi… đàn ông vẫn có thể vẫy hàng rong đến và yêu cầu “đi về… đánh răng – rồi quay lại đây chú cho tiền ăn cơm tấm”.

Đàn ông thường tỏ ra không để ý đến hàng rong; và chấp nhận hàng rong xung quanh coi như sống chung với lũ. Nhưng đàn ông rất biết “chẳng ai chỉ bán hàng rong mà trở nên giàu có” nên khi có thể, đàn ông mua báo, mua vé số, đánh giày ủng hộ hàng rong - như trong Kinh thánh có câu: “Hãy yêu người ở bên cạnh mình”. Đương nhiên, đàn ông sẽ còn tuỳ tâm trạng để yêu hoặc không (bồ ruột mà nhiều khi còn bị cho “leo cây mút chỉ” cơ mà?).

Đàn ông coi việc mua, ủng hộ hàng rong như một dạng đóng thuế đời. Và khi đàn ông mua, ủng hộ hàng rong, có lẽ đàn ông vui vì cảm thấy mình vẫn còn là một phần của cuộc sống.

ST (“lụm” từ TNO)