Thứ ba, 21/11/17 | 02:53 PM

Cập nhật:05:58:10 AM GMT

Bạn đang xem Ngẫm thử đúng không? Ngẫm thử... đúng không ?

Ngẫm thử... đúng không ?

Câu chuyện thứ nhất

Dưới gốc Thông già, Thỏ ta ngồi chăm chú viết… Cáo chạy qua, thấy lạ, liền dừng lại hỏi:

- Mày viết gì thế?

- Luận án Tiến sĩ: “Thỏ ăn thịt Cáo”

- Làm gì có chuyện lạ thế?

- Đi theo tao sẽ biết.

Đi được một đoạn, thoáng thấy bóng Sói từ xa, Thỏ ra hiệu cho Cáo dừng chân, rồi rút bút ra chăm chú ghi chép vào cuốn sổ tay… Sói đến gần, nhìn thấy vậy, lấy làm lạ, liền hỏi:

- Chúng mày đang viết gì thế?

- Luận án Tiến Sĩ: “Cáo và Sói đều bị Thỏ ăn thịt”

- Làm gì có chuyện lạ thế?

- Cứ theo tao rồi sẽ biết!!!

Thỏ đưa Cáo và Sói vào một hang lớn, vòng vèo trong hang qua nhiều khúc quanh sáng tối và một đoạn dốc khá cao… Lên hết dốc, Sói và Cáo đứng chết lặng khi thấy trước mắt là một con Sư tử to lớn đang chồm chỗm trên một phiến đá, xung quanh đầy xương Cáo và Sói…

Suy ra: Viết về cái gì không quan trọng, quan trọng ông thầy hướng dẫn là ai? Và nữa, ham tìm hiểu là đức tính tốt nhưng sự hiếu kỳ + tò mò lại có thể sẽ đưa ta đi… “rất xa”

Câu chuyện thứ hai

Hươu cao cổ cậy chiều cao trời phú, thường nhìn Thỏ (sống trong hốc ở gốc cây mà Hươu thường đến vặt lá non ăn) bằng nửa con mắt… Một hôm, vừa ăn uống căng bụng xong, Hươu cao cổ cất giọng tự mãn hỏi Thỏ:

- Này Thỏ, mày không bao giờ biết được có cái cổ dài sung sướng như thế nào. Thật là tuy…ê…ệ…t v…ờ…ời! Mỗi một cái lá tao ăn vào cứ chạy từ từ trong cổ tao từ trên xuống dưới, cái cảm giác sướng nó dài - dài - dài… Còn khi trời nắng đổ lửa, mày có biết không (?), mỗi một ngụm nước tao uống vào cứ từ từ trôi trong cổ sao mà đã - đã - đã thế? Ôi giời ơi s…ư…ơ…ơ…ớng. Mày không tưởng tượng được là nó sướng đến độ nào đâu…

Thỏ lắng nghe với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, rồi nói:

- Ừ, đúng là sướng thật! Nhưng chắc mày chưa bao giờ ăn nấm? Ghé xuống đây tao cho một cục, nuốt chửng đi, mày sẽ thấy nó từ từ trôi xuống khoái - khoái - khoái như thế nào…

Chưa đầy 5 phút sau, Hươu cao cổ bỗng bảo Thỏ:

- Sao tao thấy trong bụng chộn rộn quá?

Thỏ mặt tỉnh bơ:

- Hơ, xin lỗi, tao đưa nhầm cho mày cục nấm gây ói rồi... Thôi mày chịu khó nếm trải cảm giác thức ăn trong bụng từ từ chui ra khỏi cái cổ dài “miên man” của mày nhé, bảo đảm là ghê - ghê - ghê thấy… bà cố luôn!

Suy ra: Sống ở đời, cái gì quá cũng không hay, kể cả cái sự… sướng! Và nữa, tự mình thấy mình sướng là được rồi, chớ lên mặt “ta sướng” cho người ngoài biết…

Câu chuyện thứ ba

Vợ cằn nhằn chồng:

- Anh bị viêm loét dạ dày, mà sao cứ lấy cớ “mừng năm mới” để ngày nào cũng uống lắm rượu vậy? Bỏ ngay rượu đi cho tôi nhờ! Anh có biết trong rượu toàn cồn không?

- Biết rồi! Nhưng anh hỏi em: Khi có vết thương, để tránh nhiễm trùng người ta phải rửa vết thương hằng ngày bằng cồn hoặc ôxy già, đúng không?

- Đúng! Thì sao?

- Thì anh không uống được ôxy già nên hằng ngày phải uống rượu có cồn để rửa vết loét dạ dày, tránh nhiễm trùng, chứ sao!

Suy ra: Lý sự “cùn” là chỗ dựa cuối cùng khi người ta cố không sửa điều người ta biết chắc là sai lè lè. Và nữa, người ta cũng chẳng tin vào lý lẽ “cùn” của mình nhưng… vẫn nói – chẳng hiểu vì sao?

Câu chuyện thứ tư

Vợ bảo chồng:

- Con bạn em vừa kể, chiều hôm qua, thấy anh chở một cô vừa đẹp lại mặc rất “mát mẻ” chạy vòng vòng ngoài đường, ai vậy?

- À, đó là Thư ký riêng của Sếp anh.

- Đừng hòng qua mặt em nhé! Thư ký của Sếp anh mà sao ổng lại để anh chở?

- Sếp bận “chạy loạn” vì bị vợ “truy đuổi” ráo riết.

- Thế anh chở cô ấy đi đâu?

- Thì cứ chạy vòng vòng một lúc rồi quay về.

- Được “lòng vòng” với gái trẻ đẹp, sướng quá hé!

- Có được xơ múi quái gì đâu mà “sướng”!

Suy ra: Đừng nhìn hiện tượng để quy kết bản chất – bởi nhiều khi “tưởng vậy mà không phải vậy, tưởng không phải vậy mà lại là vậy...”. Và nữa, suy diễn là điều không nên, nhất là những chuyện tế nhị...